Editor: Hyna Nguyễn
Beta: Gemini
—————————————–
Hà Tuấn Thành đi tới bên cạnh Diệp Mộ Phàm, thấp giọng, giọng điệu tiếc nuối mở miệng nói: “Hazz, anh nói xem sao anh lại phải ở đây chịu khổ như vậy chứ? Ban đầu, tôi có thiện ý đi mời anh, anh lại không biết phải trái…”
Nói tới chỗ này, Hà Tuấn Thành dừng lại một chút, trong con ngươi tràn đầy vẻ đắc ý, rồi nói tiếp: “Hiện tại còn muốn cầu xin tôi, sợ rằng không dễ dàng như vậy nữa rồi…”
Vào lúc này Diệp Mộ Phàm ngược lại không gấp, khẽ nhíu lông mày một cái: “Cầu xin anh sao?”
Hà Tuấn Thành nghĩ đến chuyện ngày đó bị Diệp Mộ Phàm trói ở nghĩa địa, nhất thời mặt đầy vẻ âm u: “Nếu như anh quỳ xuống, tại đây ở trước mặt mọi người dập đầu ba cái đối với tôi, tôi có thể cân nhắc một chút…”
Diệp Mộ Phàm đang muốn mở miệng nói chuyện, lúc này, tiếng chuông điện thoại di động reo lên, là Diệp Oản Oản gọi tới.
Diệp Mộ Phàm nhìn một cái, nhất thời mặt đầy vẻ chột dạ, cũng không có tâm tình oán hận người khác nữa, vội vàng chạy tới nơi không người nghe điện thoại…
Mọi người thấy vẻ mặt của Diệp Mộ Phàm vội vội vàng vàng, nhất thời lên tiếng giễu cợt: “Nếu người này cũng đã bị Tụ Tinh đuổi khỏi, vậy anh ta là thế nào tiến vào đây được vậy?”
“Các người nhìn cái bộ dạng dáo dác đó của anh ta đi, nhất định là đi cửa sau mới tiến vào được chứ, vị đại thiếu gia này cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135285/chuong-716.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.