Editor: Hyna Nguyễn
Beta: Gemini
————————————————–
Mục Văn Thanh lắc đầu nói: “Sao có thể so với Mộ Phàm được, vẫn là kém xa lắm…”
Quản lý Trịnh biết chủ tịch của mình đối với vị phó chủ tịch mới nhậm chức này có nhiều tán thưởng, vội mở miệng nói: “Đó là điều đương nhiên, chẳng qua là phong cách có chút tương tự, có điều rõ ràng là non nớt hơn nhiều lắm!”
Nghe vậy Mục Văn Thanh nhìn vị trí trống bên cạnh mình: “Mộ Phàm đâu? Sao còn chưa tới?”
“Phó chủ tịch nói là trên đường xảy ra tai nạn xe cộ, đang xử lý, sắp qua tới rồi!”
“Cái gì? Tai nạn xe cộ sao?” Chân mày Mục Văn Thanh nhất thời nhíu chặt.
Quản lý Trịnh vội mở miệng nói: “Chủ tịch ngài không cần phải khẩn trương, người không có việc gì, chính là xe bị hư mà thôi, bây giờ tôi đi ra ngoài đợi phó chủ tịch!”
………………………..
Quản lý Trịnh tạm thời rời chỗ cũng không có đưa tới điều chấn động gì cả.
Thẩm Mộng Kỳ mới vừa xuất hiện ở trên sân khấu, phía dưới chính là từng tiếng khen ngợi, vào lúc này mọi người đang rối rít vỗ tay tán dương.
“Không hổ là tác phẩm đỉnh cao của Hà tổng giám, quả thật lợi hại!”
“Cái loại sáng tạo này, động não này, không phải là người bình thường có thể nghĩ tới được đâu!”
“Mới vừa rồi ngay cả chủ tịch buổi tiệc cũng đều gật đầu rồi!”
Hà Tuấn Thành vui tươi hớn hở đón nhận tất cả lời ca ngợi: “Các vị quá khen rồi, chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135283/chuong-717.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.