Editor: Hyna Nguyễn
Beta: Gemini
————————————————–
Trong vườn hoa nhỏ.
Vào lúc này Diệp Mộ Phàm quần áo còn chưa kịp đổi, vẻ chột dạ trên mặt hoàn toàn không che giấu nổi, “Ông… Ông chủ…”
Diệp Oản Oản lướt mắt từ trên xuống dưới nhìn anh ta một cái rồi nói: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Diệp Mộ Phàm hết sức thông minh trực tiếp nhận sai: “Oản Oản thật xin lỗi! Anh sai rồi! Mặc dù khi đó tốc độ xe của anh có nhanh một chút, nhưng chủ yếu vẫn là vì đối phương ở phía trước đi ngược chiều! Nên xe bị đụng hỏng rồi…”
“Có nơi nào bị thương hay không?” Chân mày của Diệp Oản Oản nhíu chặt hỏi.
“Chỉ bị trầy da thôi…” Diệp Mộ Phàm yếu ớt mà trả lời.
Diệp Oản Oản: “Anh không có việc gì là được rồi, xe hỏng thì kệ đi.”
“Oản Oản…” Diệp Mộ Phàm vừa nghe em gái không có trách cứ mình, nhất thời nước mắt lưng tròng.
Trước kia Diệp Oản Oản đối với anh ta thật sự là quá nghiêm khắc, làm hại anh ta hiện tại vừa thấy được cô thì không kinh sợ không được.
“Chuyện Hà Tuấn Thành giải quyết thế nào rồi?” Diệp Oản Oản hỏi.
Diệp Mộ Phàm cười nói ngay: “Yên tâm, đã giải quyết xong xuôi rồi! Hắn ta mới vừa rồi còn muốn để anh lấy chứng cớ ra nữa chứ? Ha ha, thật là hài hước!”
Ánh mắt của Diệp Mộ Phàm hơi sáng lên nhìn em gái trước mắt mình: “Oản Oản, vẫn là em nói đúng, chỉ cần có tiếng nói thì lúc nào muốn đòi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135275/chuong-721.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.