Editor: Hyna Nguyễn
Beta: Gemini
Lương Uyển Quân phì cười lắc đầu, nhìn con gái và con trai của mình, trong mắt tràn đầy vui mừng.
Hiện tại một nhà bọn họ có thể ngồi ở chỗ này trò chuyện cười nói, thật sự là điều mà bà chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt của Lương Uyển Quân hơi hơi trầm xuống, do dự mở miệng nói: “Đúng rồi, Thiệu Đình, ngày hôm qua mẹ có gọi điện thoại qua, nói… lúc nào Mộ Phàm và Oản Oản có thời gian rảnh rỗi thì đến nhà cũ ăn một bữa cơm…”
Nghe được lời của Lương Uyển Quân, sắc mặt của Diệp Mộ Phàm nhất thời lạnh xuống: “Đến đó làm gì! Con không đi!”
Diệp Oản Oản nhàn nhạt liếc Diệp Mộ Phàm một cái, chậm rãi mở miệng nói: “Khoảng thời gian này anh con tương đối bận rộn, đoán chừng không rảnh, tháng sau đi. Anh à, mấy ngày nay anh nhớ đi chọn chút đồ tặng cho ông nội bà nội, nhớ để tâm chọn một chút nha.”
Diệp Mộ Phàm tức khắc đổi giọng: “Uhm, anh biết rồi!”
Lương Uyển Quân bật cười bất đắc dĩ, mới vừa rồi con trai bà vẫn còn đang nổi điên thế nhưng chỉ mới nghe Oản Oản nói vài lời, kết quả chính nó lại vô cùng nghe lời như vậy.
Mặc dù hai người bên kia đối với bà không có khả năng thay đổi ý nghĩ của mình, nhưng bà không hy vọng Oản Oản và Mộ Phàm bởi vì bọn họ mà bị làm liên lụy.
Với cái tính tính này của Mộ Phàm, nếu ở chung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135273/chuong-722.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.