Editor: Vânn
Beta: Gemini
…………………………..
Lương Mỹ Huyên thấy hai người không dám cãi lại, vẻ mặt càng thêm ngạo mạn, khẽ xì một tiếng tiếp tục nói, “Con tiện nhân Lương Uyển Quân kia cũng không chơi thắng tôi, chỉ bằng hai tiểu phế vật các người mà muốn đấu cùng tôi? Thật là ngây thơ…”
Một giây kế tiếp, “Ba ——” một thanh âm vang lên.
Diệp Oản Oản dùng sức tát một cái vào mặt của Lương Mỹ Huyên.
Mặt của Lương Mỹ Huyên trực tiếp bị đánh trật đi, vẻ mặt không thể nào tin được, thật lâu sau mới có phản ứng, che lấy bên mặt hiện rõ năm dấu tay của mình, “Tiểu tiện nhân, mày đánh tao, mày lại dám đánh tao!!!”
“Ba —— ”
Diệp Oản Oản không chút nghĩ ngợi, lại giáng một cái tát xuống, sau đó, hơi hơi sửa sang lại ống tay áo, khẽ nâng mắt mở miệng nói, “Ừ, tôi đánh bà, làm sao?”
Một tát này còn nặng hơn cái trước, mặt của Lương Mỹ Huyên đã bắt đầu sưng lên, một trận đau rát.
Lương Mỹ Huyên bị hai cái tát liên tiếp bất ngờ không kịp đề phòng này làm cho tỉnh mộng.
Diệp Mộ Phàm cũng là đứng ngơ ngác ở nơi đó, nhìn em gái của mình ngang ngược vênh váo, biểu tình cực kỳ phách lối, hoàn toàn không phản ứng kịp, ách, cái gì nói cận thận kiềm chế đây…
“Mẹ ——” Diệp Y Y đi tới, vừa nhìn thấy dấu tay trên mặt Lương Mỹ Huyên, nhất thời kinh hô thành tiếng, “Oản Oản, cô làm cái gì vậy! Làm sao có thể tùy tiện đánh người!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135118/chuong-800.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.