Edit: Vânn
Beta: Gemini
…………………………………
Diệp Oản Oản nói xong thì thương tâm khóc không dứt, “Thím hai còn… còn đem chuỗi vòng tay con vừa mới tặng vứt đi, nói là ghét bỏ loại đồ giá rẻ này, đây là toàn bộ tiền lương một tháng con cố ý mua, con quả thực tức không nhịn nổi, liền cùng thím hai giằng co, kết quả thím hai liền đẩy con…”
“Nha đầu chết tiệt! Mày… Mày quả thật là nói bậy nói bạ!”
Lương Mỹ Huyên giận đến gần chết, vội vàng nhìn về phía hai ông bà giải thích, “Cha, mẹ, làm sao có thể, con căn bản không có đẩy nó, ngược lại là nó đánh con hai bạt tai!”
Nước mắt Diệp Oản Oản cộp cộp rơi xuống, “Thím hai, nói chuyện cũng cần có lương tâm, nếu như không phải thím nói quá mức, nếu như không phải thím… Nếu như không phải thím nói ông nội bà nội sớm muộn cũng có một ngày sẽ chết, con làm sao có thể tức giận mà đánh thím?
Còn nữa, không phải là thím đẩy con, chẳng lẽ là chính con té trên đất? Chuỗi ngọc không phải thím ném, chẳng lẽ là con kéo xuống đất từ trên tay thím? Thím hai, có phần khinh người quá đáng đó!”
“…!” Lương Mỹ Huyên nghe xong nghẹn họng, trợn mắt há hốc mồm, thiếu chút nữa bị tức đến hộc máu.
Thực sự chính là nó tự ngã xuống đất, chuỗi ngọc trên tay bà ta cũng là chính nó cứng rắn lôi xuống!
Bà ta rõ ràng chỉ nói một câu, “Tiểu tiện nhân sinh phế vật”, nó lại có thể suy diễn ra nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135115/chuong-801.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.