Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
Cùng lúc đó, ở một trang viên nơi khu Đông.
Trên đỉnh đầu là vầng trăng sáng vằng vặc, dưới bóng cây, trên một chiếc bàn vuông không lớn đặt vài món ăn đơn giản, thức ăn sớm đã nguội, nhưng không hề được động vào chút nào.
Chàng trai mới vừa tắm xong, mặc quần áo ngủ rộng thùng thình chậm rãi ngồi vào bên chiếc bàn, ánh mắt rơi vào hư không xa xa, vẻ mặt hơi có chút bần thần, tựa hồ như xuyên qua thời không, chìm sâu vào trong một hồi ức nào đó từ xưa lắm...
Đầu bờ tường phủ đầy rêu xanh, một cô gái với một bộ đồ đỏ rực như lửa, đầy ngạo nghễ và tự nhiên như ánh sao trời, chiếu rọi thẳng vào trong thế giới cô độc của riêng anh...
"Cái gì? Anh nói ‘không có ai’ thích anh sao? Vậy thì thật là trùng hợp, tôi tên là Không-Có-Ai!"
"Không thích hợp? Không thể nào! Lão nương đây hợp 100%!"
"Này? Có thể cho tôi mượn một thứ được không? Cho tôi mượn một nụ hôn đi, bảo đảm sẽ trả lại cho anh!"
...
"Cửu ca... Cửu ca... Cửu ca?"
Mãi đến khi bên tai truyền tới âm thanh của Lâm Khuyết, vẻ bần thần trên mặt chàng trai lại hóa trở lại thành một lớp hàn băng vạn năm không tan, "Có chuyện gì?"
"Cửu ca, anh đang nghĩ gì vậy? Gọi anh một hồi lâu mà anh đều không hề có phản ứng!" Lâm Khuyết thấp giọng lầu bầu, ngay sau đó mở miệng nói, "Tôi đã an bài xong xuôi, để cho người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132783/chuong-2001.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.