Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
"Thật không nghĩ tới, cái vị ở Nhiếp gia kia, lại là một kẻ giả mạo! Khó trách Nhiếp Vô Ưu của Nhiếp gia trước đây, chưa từng bao giờ trở lại học viện Xích Diễm."
Hôm nay Diệp Oản Oản, đã mang theo gương mặt thật gặp người khác, cũng không hề trang điểm. Không một ai có thể nghĩ ra, Nhiếp Vô Ưu đứng trước mặt bọn họ, là cùng với một người với cô nàng lính đánh thuê Diệp Oản Oản chuyên trang điểm xấu xí lòe loẹt mà họ từng biết.
"Vô Ưu..."
Cung lão nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, mặt đầy kích động đi tới bên cạnh nàng, không nhịn được quan sát từ trên xuống dưới.
"Sư phụ, con đã trở về."
Diệp Oản Oản nhìn Cung lão thật lâu, khẽ mỉm cười.
Diệp Oản Oản vừa dứt tiếng, thần sắc Cung lão khẽ đổi. Thanh âm này... làm sao ông lại thấy quen tai như thế, so với âm thanh của Diệp Oản Oản...
Chỉ bất quá, Cung lão cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức dẫn theo Diệp Oản Oản quay trở vào bên trong học viện Xích Diễm.
Sau hồi lâu cùng Cung lão nói chuyện phiếm, Diệp Oản Oản tạm thời không để lộ ra một thân phận khác của chính mình, mà lại lập tức rời đi, tiến đến phòng viện trưởng.
...
Bên trong phòng làm việc, viện trưởng Xích Diễm đeo kiếng lão, trong tay cầm bút, đang phê duyệt tài liệu cần xử lý gần đây.
"Vô Ưu tham kiến viện trưởng."
Diệp Oản Oản đứng ở bên trong phòng làm việc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132580/chuong-2105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.