Khóe miệng Hoắc Tùng Quân nhếch lên một chút, gõ nhẹ lên trán của cô từ tốn nói: “Em không phải đã quên, trong tòa nhà có camera giám sát, sau khi anh ta được giải cứu nhất định là được đưa đi bệnh viện kiểm tra, kiểm tra camera nhất định sẽ có tin tức”
Bạch Hoài An nghe vậy thì ngẩng đầu vui mừng nói: “Đúng vậy, sao em lại quên việc này nhỉ, thật đúng là ngốc quá mà”
Trước kia cô cũng từng rất nhanh nhẹn, nhưng bây giờ thật sự không dám nghĩ đến nữa.
“Vậy hiện tại có phải anh muốn cho người đến thành phố An Lạc tìm kiếm?” Bạch Hoài An hỏi, sau đó liền có chút lo lắng: “Ngô Thành Nam hiện tại đang ở thành phố An Lạc, nếu như bị anh ta phát hiện thì quả thật có chút phiền toái”
Hoắc Tùng Quân cười cười nói: “Anh đương nhiên sế không tự mình cho người tìm kiếm, anh sẽ tiết lộ tin tức này cho cụ Ngô biết”
Người hiện tại đang ở thành phố An Lạc, nếu hắn tự mình đi tìm rồi đưa đến nhà họ Ngô, rất có thể bị hoài nghỉ có dụng ý khác, một khi đã như vậy, vẫn là đem tin tức tiết lộ cho ông cụ Ngộ, để ông tự mình tìm kiếm là tốt nhất.
Hoäc Tùng Quân liền lấy điện thoại gọi cho người giám sát camera, hỏi tin tức của người đàn ông trong sự cố thang máy.
Ngay lập tức bên kia báo cáo kết quả cho anh, kết quả này làm cho người ta có chút kinh ngạc.
Bởi vì người đàn ông kia không lưu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244242/chuong-506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.