Bạch Hoài An máy móc quay đầu nhìn anh, trong ánh mắt còn chưa kịp khôi phục vẻ trấn tĩnh, bị ngón tay lạnh lẽo của anh làm cho giật mình, ngay lập tức cô nắm lấy tay anh nói.
“Hoắc, Hoắc Tùng Quân, em nhớ ra rồi, người đàn ông trong thang máy…
“Người đàn ông trong thang máy nào cơ?” Hoắc Tùng Quân sa sầm nét mặt, tại sao lại có tên đàn ông nào đó xuất hiện nữa đây.
Bạch Hoài An lúc này mới nhớ ra rằng cô chứa đề cập chuyện sự cố trong thang máy với anh, vội vàng kể tường tận cho anh nghe chuyện đã xảy ra như thế nào.
Ngay sau đó cô liền nói: “Em lúc ấy còn tưởng răng bọn em đã từng gặp mặt trước đó, hoặc là đã biết nhau từ rất lâu trước kia, nhưng lại phát hiện ra hắn ta không biết em, lúc đó em còn tưởng là mình nhớ nhầm”
Vẻ mặt Bạch Hoài An có chút kích động nói: “Em thật sự không có nhớ lầm, em quả thật đã gặp khuôn mặt đó, nhưng là, người lúc ấy em gặp lại không phải là hắn!”
“Chuyện là như thế nào, em nói rõ một chút đi” Hoắc Tùng Quân cảm thấy đây là một việc rất quan trọng, anh ngồi ở mép giường cẩn thận nghe cô nói.
Bạch Hoài An lúc này bỗng trở nên hưng phấn, cầm bàn tay anh lắc lắc: “Anh còn nhớ không, ngày mà ông cụ Ngô dẫn hai người chúng ta ra bờ sông khoe ấy, ngày đó chiếc ví của ông cụ Ngô rơi ngay chỗ em đứng ấy và em nhìn thấy ảnh chụp trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244241/chuong-505.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.