Tuy trong lòng khó chịu nhưng trên mặt Triệu Khôi Vĩ không có biểu hiện gì là tức giận, còn nhếch khóe môi, cười với Ngô Thành Nam.
“Đây chẳng phải là Tổng giám đốc Ngô sao, cảm ơn Tổng giám đốc Ngô đã quan tâm, vết thương của Tổng giám đốc Hoắc chúng tôi đã đỡ hơn nhiều rồi. Nhưng mà cho dù Tổng giám đốc Hoäc chúng tôi không bị thương thì cũng không có ý định đích thân đến buổi đấu giá này, chuyện nhỏ như thế này giao cho cấp dưới chúng tôi là được”
Anh ấy vừa nói vừa quan sát Ngô Thành Nam.
Hôm nay tâm trạng Ngô Thành Nam rất tốt, chỉnh trang cho bản thân vô cùng hoành tráng, đầu còn phun keo xịt tóc, trông vô cùng đỏm dáng.
Trong mắt Triệu Khôi Vĩ lộ ra ý cười khó hiểu: “Xem ra Tổng giám đốc Ngô rất chờ mong lần đấu giá này, trang phục thật sự rất nổi bật”
Câu này của Triệu Khôi Vĩ là có ý gì?!
Là đang nói Hoắc Tùng Quân không quan tâm đến buổi đấu giá, Ngô Thành Nam anh ta lại coi như báu vật, hồ hởi chạy tới ư?
Vẻ mặt của Ngô Thành Nam lập tức đen lại, cười lạnh nói: “Người của Hoắc Kỳ từ trên xuống dưới đều mồm miệng sắc bén nhỉ”
“Anh quá khen” Triệu Khôi Vĩ gật đầu đón nhận lời ca ngợi của anh ta.
Uất nghẹn trong lòng Ngô Thành Nam không chỉ không được phát tiết ra ngoài, mà trái lại càng tích tụ nhiều hơn.
Anh ta nhớ tới chuyện Bạch Hoài An bị bắt cóc, điệu bộ tươi cười không hề có ý tốt: “Nghe nói mợ chủ nhà các anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244204/chuong-468.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.