Cảm xúc bộc phát, lúc nói chuyện giọng điệu của Ngô Thành Nam không khỏi lạnh lùng cứng rắn hơn một chút: “Ông nội, ông không cần lo lắng chuyện này đâu ạ. Lúc trước ông nói cháu chính là người thừa kế của Ngô Thị. Cháu sẽ tự xem xét chuyện này. Nếu như ông cứ khăng khăng phủ nhận cháu thì chỉ khiến cháu càng kiên định với suy nghĩ của mình hơn thôi: Anh ta nhất định phải chứng minh rằng anh ta không hề thua kém gì Hoắc Tùng Quân cả. Anh ta muốn một người vênh vênh váo váo như Hoắc Tùng Quân phải rơi xuống vũng bùn, anh chỉ có thể nằm trên mặt đất ngước nhìn anh ta thôi.
Ông cụ bị những lời nói này của Ngô Thành Nam làm cho tức giận đến đau thắt tim, ông ta che ngực mình rồi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Nếu như hôm nay ông bắt cháu ở nhà không đến chỗ đấu thầu nữa thì có phải cháu cũng không cần một người ông nội như ông nữa đúng không?”
Ngô Thành Nam dừng lại một chút, anh ta cố gắng đè nén sự giận dữ trong lòng mình lại, vẻ mặt u ám nói: “Ông nội, ông đang nói gì vậy ạ, chuyện này rất quan trọng với cháu, ông đừng tùy ý như thế nữa. Cháu nhất định phải có được mảnh đất này trong tay, cháu không thể nhường nó cho Hoắc Tùng Quân được”
“Ngô Thành Nam” ông cụ Ngô tức giận thét lên một tiếng, ông ta vừa định lên tiếng thì lại bị Ngô Thành Nam ngất lời luôn.
“Ông ơi! Hoắc Tùng Quân hại cháu khiến chân cháu không thể đi lại bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244203/chuong-467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.