Bạch Hoài An đang chuẩn bị đi tìm mấy người Sở Minh Nguyệt, vừa rồi cô bận đi chúc rượu, lại bị bố Hoắc và mẹ Hoäắc lôi kéo đi theo bên người, cho nên cô cũng chưa nói được mấy câu với bọn họ.
Ôn Thanh Tuyền và Hứa Vi An thật vất vả mới đến đây một chuyến, cô phải tranh thủ thời gian để ở chung với hai người nhiều hơn.
Cô đang chuẩn bị đi về phía bọn họ thì đột nhiên một bóng người cao lớn đứng chắn ở trước mặt cô.
Bạch Hoài An sửng sốt một chút, đối diện với ánh mắt dịu dàng của Lâm Bách Châu.
Cô đang chuẩn bị nở một nụ cười thì đột nhiên nghĩa đến cô nàng Diệp Lan kia, ngay sau đó nụ cười của cô có chút cứng đờ, ngượng ngùng mà nói với anh ta: “Bách Châu, có chuyện gì sao?”
“Chẳng lẽ không có chuyện gì thì không thể nói chuyện với em sao?”
Khuôn mặt của Lâm Bách Châu rất đẹp trai và nhã nhặn, cười rộ lên như đang đắm chìm trong gió xuân.
Thấy Bạch Hoài An sững sờ, anh ta lại cười khẽ một tiếng: “Chỉ đùa một chút thôi, bây giờ có rảnh để trò chuyện với anh không?
Bạch Hoài An ngẩng đầu nhìn anh ta, dưới ánh mắt chờ mong của anh ta, cô khẽ gật đầu: “Được, đi qua đây với em đi”
Vừa nói, cô vừa dẫn Lâm Bách Châu đi đến một nơi yên tĩnh, nụ cười ở trên mặt đã trở nên tự nhiên.
“Bách Châu, gần đây sắc mặt của anh có vẻ rất tốt, cơ thể đã khỏe hẳn chưa?”
Lâm Bách Châu gật gật đầu, đôi mắt vẫn luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244181/chuong-443.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.