Ôn Thanh Tuyền còn muốn nói thêm gì đó, Hứa Vi An đột nhiên kéo tay cô, hất hất cằm về phía sau lưng Sở Minh Nguyệt.
Hành động này khiến Ôn Thanh Tuyền ngậm miệng lại, cô nhìn về phía sau Sở Minh Nguyệt.
Trần Thanh Minh đem một đĩa bánh ngọt qua cho Sở Minh Nguyệt, cười nói: “Nguyệt, ăn thử bánh này đi. Bánh này do chuyên gia về điểm tâm ngọt của nhà họ Hoắc làm. Rất là nổi tiếng trong giới đó. Chỉ mỗi khi nhà họ Hoắc mở tiệc mới được ăn thôi, lúc nấy tôi đi qua thấy đã bị lấy gần hết rồi, không dễ gì mà giành được miếng cuối cùng này cho em đâu: Mấy ngày nay, hai người này thường cùng nhau ăn cơm, nên Sở Minh Nguyện không hề khách sáo nhận lấy đĩa bánh trong tay anh ta.
Chiếc bánh trắng nõn mịn màng, cho dù Sở Minh Nguyệt không có quá nhiều tâm tư thiếu nữ, nhưng cô cũng cảm thấy màu sắc này rất đẹp.
“Đây là bánh phúc bồn tử vải thiều, mau thử đi” Trần Thanh Minh đưa cho cô chiếc rĩa, nhìn Sở Minh Nguyệt đầy mong đợi.
Khuôn mặt anh ta khôi Ngô tuấn tú, như có thể nhìn thấy tận đáy mắt, đôi mắt háo hức nhìn Sở Minh Nguyệt, trông như một chú chó lớn vô cùng ngoan ngoãn.
Ôn Thanh Tuyền vô thức nắm lấy ngón tay Hứa Vi An, trong mắt đầy vẻ hào hứng đẩy thuyền cặp này.
Sở Minh Nguyệt nhận lấy chiếc nĩa từ tay anh ta, thử một miếng.
Lớp kem bên ngoài mềm mịn, bên trong có lớp thạch vải dày, chua chua ngọt ngọt kết hợp không hề gây cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244180/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.