Ngô Tiêu Thi thừa nhận, cô quả thật có tâm tư nhỏ bé của mình, quả thật muốn cướp Châu Hữu Thiên từ trong tay Sở Minh Nguyệt, quả thật đã làm một vài động tác nhỏ.
Nhưng nếu Châu Hữu Thiên không đồng ý, mình không có khả năng tiến triển thuận lợi như vậy.
Châu Hữu Thiên bị Ngô Tiêu Thi nói như vậy, nói câm miệng không nói nên lời, càng nhận ra mình không chịu nổi.
Ngón tay anh nắm chặt thành quyền, hít sâu vài cái, mới nói với Ngô Tiêu Thi: “Cô về đi, sau này đừng tìm tôi nữa”
Ngô Tiêu Thi nghe xong câu này cười lạnh một tiếng: “Anh cho rằng chuyện này xong rồi sao? Châu Hữu Thiên, tôi thay anh đỡ một nhát dao, cứu mạng anh, anh cũng đồng ý tiếp cận của tôi, chẳng lẽ có thể nhẹ nhàng một câu đuổi tôi đi sao?”
Cô ta nhìn sắc mặt khó coi của Châu Hữu Thiên, nhíu mày: “Anh sẽ không nghĩ đến Sở Minh Nguyệt chứ, cô ấy rất cao thượng, trong mắt không có nổi một hạt cát, tối hôm qua anh thiếu chút nữa hôn tôi trước.
mặt cô ấy, anh cho rằng cô ấy còn có thể tha thứ cho anh, còn có thể quay đầu lại sao? Không thể được!”
Cơn giận dữ của Châu Hữu Thiên lập tức bị kích phát ra, đột nhiên đứng dậy, sau ghế dời ra âm thanh chói tai thật lớn.
Ngô Tiêu Thi không phục nhìn anh ta.
Châu Hữu Thiên nghẹn một bụng lửa lại không phát ra được.
Ngô Tiêu Thi là phụ nữ, hay là ân nhân cứu mạng của anh ta, anh ta mắng không dượcd, cũng không dám đánh.
Trợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244132/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.