Bạch Hoài An vội vàng ngẩng đầu nhìn Sở Minh Nguyệt, trong đầu nghĩ tới các loại phản ứng, xấu hổ, xấu hổ, tức giận, thương tâm…
Nhưng cũng không có, Sở Minh Nguyệt chỉ sửng sốt một chút, liền thản nhiên trả lời: “Chúng tôi chia tay rồi”
Trần Thanh Minh trì trệ một chút, giả vờ kinh ngạc, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không nên nhắc tới những thứ này”
“Không sao, đều đã qua rồi” Sở Minh Nguyệt nói xong liền ôm quần áo của mình đi về phía phòng ngủ.
Bạch Hoài An kéo cánh tay Trần Thanh Minh, kéo anh ta vào vị trí phòng bếp, nhìn thoáng qua phương hướng phòng ngủ, mới nhíu mày nói với Trần Thanh Minh: “Anh vừa mới làm gì vậy? Anh biết rõ Sở Minh Nguyệt đã chia tay với Châu Hữu Thiên, còn cố ý nhắc tới việc này kích thích cô ấy, anh có ý gì đây! Anh không phải là ngu ngốc, đừng ói bất cứ điều gì để nói về điều này. Với cảm giác của anh không nên hỏi điều này!”
Trần Thanh Minh bị cô bổ đầu chỉ trích một cái, có chút chống đỡ không nổi, vội vàng nói: “Hoài An, cô đừng sốt ruột trước, tôi hỏi những thứ này đều có nguyên nhân”
“Có nguyên nhân gì?” Bạch Hoài An nhẫn nại, nhìn chăm chằm anh ta hỏi.
Trần Thanh Lâm giải thích: “Tôi chỉ muốn xem phản ứng của cô ấy đối với mối quan hệ này, cô không cảm thấy có chút kỳ quái sao? Minh Nguyệt quá bình tĩnh, đây chính là chia tay à!”
“Cái này có cái gì kỳ quái, Minh Nguyệt luôn bình tĩnh như vậy, lần trước khóc trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244131/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.