Mẹ Hoắc làm việc hết sức nhanh gọn lẹ, hai người họ chưa kịp phản ứng lại thì bà ấy đã đóng cửa rồi.
Bà ấy ôm theo đống quần áo bước vào trong phòng tắm.
Hoắc Tùng Quân kéo Bạch Hoài An đang ngơ ngác đi vào trong phòng.
Lần trước Bạch Hoài An chỉ kịp xem lướt qua một chút, lân này thì có thể tỉ mỉ xem xét căn phòng của Hoắc Tùng Quân rồi.
Căn phòng của anh rất lớn, so với phòng ngủ bây giờ của họ ở nhà họ Bạch thì còn lớn hơn gấp hai lần, bởi vì đồ đạc ít nên trông căn phòng đặc biệt thoáng đãng.
Các sắp xếp đồ đạc trong phòng rất rộng rãi, cho dù Hoắc Tùng Quân không mấy mặn mà với việc quay về nhà ở nhưng căn phòng vẫn được dọn dẹp đến mức một hạt bụi cũng không còn.
“Thì ra đây chính là phòng của con trai sao”
Bạch Hoài An cảm thán nhìn những vật trang trí đại diện cho tuổi thanh xuân của Hoắc Tùng Quân, đặc biệt là cả một bức tường toàn là cúp khiến người ta hết sức kinh ngạc.
Cô tiến lên nhìn những dòng chữ trên những chiếc cúp, đủ các thể loại thi đấu gì cũng có.
Hoắc Tùng Quân lấy quần áo sạch sẽ đến thì nhìn thấy cô đang cầm cúp của mình lên quan sát mà trong lòng đột nhiên dâng lên chút cảm giác xấu hổ kỳ lạ, hai tai đỏ ửng và nhanh chóng nhét quần áo vào tay cô.
“Đây là quần áo mẹ anh mới cho người mang đến đấy, em mau đi tắm đi”
Nói rồi anh dùng cơ thể che chẩn lại tầm nhìn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244078/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.