Lời này vừa dứt, người phụ nữ kia lắc đầu nói: “Gian phòng này trước mắt chỉ có một mình tôi ở, có lẽ là cô tìm sai rồi”
Trong mắt Sở Minh Nguyệt hiện lên vẻ hiểu rõ, giả bộ cúi đầu nhìn di động, vỗ lên trán mình: “Ai da, là tôi tìm nhầm bệnh viện, thật có lỗi, quấy rầy cô rồi “Không sao”
Người phụ nữ kia lắc đầu, thoạt nhìn tính tình cô ta rất tốt.
Khóe môi Sở Minh Nguyệt nhếch lên, trong nháy mắt xoay người mới hạ xuống.
Người nọ chính là kiểu mẫu Châu Hữu Thiên sẽ thích! Mặt cô ta băng bó, quanh thân tràn ngập khí chất xa cách, thoạt nhìn nghiêm nghị không thể tiếp cận, bước nhanh đến phòng bệnh cách đó không xa, là một nơi bí mật rất thích hợp để đứng.
Qua không lâu sau cô ấy đã thấy một người đàn ông mang theo cà mèn vội vã đi ngang qua trước mặt cô ấy, đi đến trước.
của gian phòng kia, thực tự nhiên đẩy cửa đi vào.
Lúc đóng cửa, Sở Minh Nguyệt thấy rất rõ ràng nét tươi cười dịu dàng trên mặt anh ta, đây chính là nụ cười mà bình thường cô ấy rất thích, nhưng bây giờ trông nó vô cùng chói mắt.
Người đàn ông kia tối qua vừa cùng cô ấy gọi điện video, nói yêu cô ấy, không có cô ấy là ngủ không yên, Châu Hữu Thiên.
Sở Minh Nguyệt hít một hơi thật sâu, đem cảnh tượng kia xem vào trong mắt, buồn cười chính là, bây giờ cô ấy còn vì Châu Hữu Thiên mà viện cớ.
Dù sao cô ấy cũng không đến bắt quả tang Châu Hữu Thiên… chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244060/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.