Châu Hữu Thiên gật đầu: “Hoắc Tùng Quân nói cho anh biết, sau khi nghe được anh đã lập tức đến tìm em, nhưng mà trên đường xảy ra chút chuyện.”
Anh ta nói xong dừng lại một chút.
Sở Minh Nguyệt không chú ý đến ánh mắt đột nhiên trở nên kì quái của anh ta, cô ấy nhìn cảnh tượng phía sau Châu Hữu Thiên, cảm thấy vô cùng quen thuộc.
“Anh đang ở bệnh viện sao? Anh nói anh gặp chuyện trên đường… Anh bị thương sao?”
Cô ấy vội vàng ngồi dậy, chuẩn bị mang dép xuống giường: “Anh đang ở bệnh viện nào, anh đến xem anh”
Nhìn thấy dáng vẻ hấp tấp của cô ấy, Châu Hữu Thiên vội vàng giải thích: “Không phải, anh gặp tai nạn giao thông, người bị thương không phải anh… Là bạn của anh, cho nên anh giúp đỡ đưa người đến bệnh viện, bởi vì không liên lạc được với người nhà nên anh chỉ có thể ở lại đây”
Lúc này Sở Minh Nguyệt mới thở dài nhẹ nhõm, nhắm mắt vỗ vỗ ngực: “Anh không bị sao là tốt rồi, em còn tưởng anh bị thương, hết cả hồn”
Lời này vừa dứt, trong mắt Châu Hữu Thiên hiện lên một tia chột dạ.
Vừa lúc Sở Minh Nguyệt nhắm mắt, cũng không thấy tia cảm xúc này.
Sau khi hai người nói chuyện một hồi, Châu Hữu Thiên trấn an Sở Minh Nguyệt, miệng lưỡi anh ta đặc biệt khiến người ta cảm thấy vui vẻ, rất nhanh tâm trạng Sở Minh Nguyệt đã tốt hơn, nhìn người đang đùa giỡn trong điện thoại, trong mắt lộ ra ý cười.
“Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi sớm đi, hai ngày nữa anh đón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244059/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.