Những lời này khiến cho cảm xúc đang chuẩn bị bùng nổ của Phương Ly đột nhiên đình trệ lại một chút, cô ta quay đầu nhìn về phía Hoắc Tùng Quân, khóe miệng cong lên đây khiêu khích.
“Các người luôn nói rằng tôi bị bệnh tâm thần, tôi đã bị điều tra ra là có vấn đề về tinh thần. Pháp luật đã quy định nếu mắc bệnh về tinh thần thì không phải chịu trách nhiệm hình sự và không thể xử phạt. Tôi sẽ sớm được ra ngoài, đến lúc đó thì không một ai trong các người có thể trốn thoát”
Khuôn mặt của Bạch Hoài An rùng mình, nhìn chăm chằm Phương Ly, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Hoắc Tùng Quân thì ngược lại, anh ta thoải mái cong môi một chút, nhưng trong ánh mắt không hề có nửa phần ý cười, thay vào đó tất cả đều là sự châm chọc: “Nhưng mà pháp luật còn quy định, nếu bệnh nhân bị bệnh tâm thần mang tính gián đoạn, khi phạm tội ở thời điểm tâm thần bình thường thì phải chịu trách nhiệm hình sự, hơn nữa còn phải chịu hình phạt dựa theo quy định của pháp luật.”
Lông mày của Bạch Hoài An buông lỏng, buông tay ra, nhìn về phía Phương Ly: “Cô tính sai thật đáng tiếc.
Phương Ly ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới hốt hoảng nói: “Tôi, khi tôi tạt axit các người là lúc bệnh tình tái phát, tôi, tôi căn bản không chế được bản thân, cho nên tôi không phải vào tù, không phải…”
là Bạch Hoài An: “Trên xe taxi anh đã gọi điện phân phó cho Triệu Khôi Vĩ làm, lúc ấy mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244056/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.