Bạch Hoài An và Hoắc Tùng Quân đi ở phía trước, bọn họ đã bắt được xe, nhìn thấy bộ dạng kì kèo của hai người phía sau thì liền vẫy tay với họ: “Hai người kì kèo cái gì vậy, mau tới đây”
Hoắc Tùng Quân thản nhiên ngồi ở ghế phụ bên cạnh tài xế, Bạch Hoài An võ vỗ Trần Thanh Minh: “Chỉ có thể để anh uất ức mà ngồi chen chút với tôi và Minh Nguyệt”
Nói xong thì cô dân đầu chui vào ghế sau, Sở Minh Nguyệt cũng theo lên xe, Trần Thanh Minh nhìn Sở Minh Nguyệt, cười hai tiếng rồi nói nhỏ: “Không uất ức, không uất ức”
Hoắc Tùng Quân mơ hồ nghe được giọng nói của anh ta, quay đầu liếc nhìn anh ta một cái, trong đôi mắt xinh đẹp lãnh đạm kia đều là vẻ đã nhìn thấu.
Làm sao anh ta có thể cảm thấy uất ức, anh ta còn ước gì có thể ngồi cùng với Sở Minh Nguyệt.
Rất nhanh sau đó, bốn người đã đến cục cảnh sát, đem tất cả nguyên nhân và hậu quả giải thích hết một lần.
Trước đó Phương Ly đã vào cục cảnh sát, những việc này các vị cảnh sát đều đã hiểu rõ, cũng không thấy có điều gì đáng ngờ.
“Phương Ly bị bệnh tâm thần, liệu lần này có thể thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật hay không?” Bạch Hoài An thì thầm vào tai của Hoắc Tùng Quân.
Lần trước chuyện của Trần Thanh Minh, Phương Ly không làm bất kỳ ai bị thương cho nên được thả ra. Nhưng lần này hành vi của cô ta đã suýt chút nữa làm người khác bị thương, nếu Bạch Hoài An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244055/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.