Hôm sau, Trần Thanh Minh thức dậy rất sớm.
Anh ta làm vệ sinh cá nhân, chỉn chu lại bản thân rất nhanh bởi anh ta vẫn còn nhớ rõ mình và Sở Minh Nguyệt đang sống chung dưới một mái nhà, vì thế phải để lại ấn tượng tốt với cô ấy mới được.
Mặc dù bình thường anh ta ngủ dậy rất muộn.
Sau khi rửa mặt xong thì anh ta thấy Hoắc Tùng Quân cũng vệ sinh cá nhân xong rồi. Hai người liếc mắt nhìn nhau rồi cùng đi vào nhà bếp một cách vô cùng ăn ý.
“Trông tâm trạng cậu có vẻ phấn khởi nhỉ?” Hoắc Tùng Quân tiện miệng nói một câu.
Trần Thanh Minh nghe thế thì cười ngượng ngùng: “Chắc vì đây là lần đầu tiên được ở gần cô gái mà mình thích đến vậy nên hơi kích động ấy mà. Tổng giám đốc Hoắc đừng thấy lạ, sau này tôi có kinh nghiệm rồi thì sẽ khá hơn mà”
Hoắc Tùng Quân tặc lưỡi một tiếng, tên này vẫn còn lên mặt như vậy được, anh chưa từng gặp loại người nhìn ngoài mặt thì có vẻ sáng láng như ánh mặt trời nhưng da mặt lại dày hơn bờ tường như thế.
Anh không để ý đến Trần Thanh Minh nữa, nếu không nhìn thấy vẻ mặt đắc ý đó của anh ta thì chắc anh đã tung ra một đấm rồi.
Trần Thanh Minh rất có thiên phú nấu nướng, mặc dù không thuần thục lắm nhưng cũng làm ra hình ra dạng. Hoắc Tùng Quân nếm thử một chút, ai ngờ mùi vị cũng khá được.
Ở phương diện này thì Châu Hữu Thiên thua rồi.
Hoắc Tùng Quân tự biết nhân phẩm của mình cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244051/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.