Khoảng một giờ đồng hồ sau, bố Phương, mẹ Phương dẫn cậu con trai nhỏ về nhà.
Vừa vào đến cửa, mẹ Phương đã có cảm giác có điều gì đó không đúng lắm. Đồ đạc trong nhà hầu như đều là do bà ta sắp xếp nên trước khi ra ngoài, bà ta là người nhớ rõ trật tự đồ đạc trong nhà nhất. Nhưng vừa bước vào cửa là bà ta đã thấy cách bày trí trong nhà có vẻ không đúng lắm.
“Hình như có trộm thì phải ông ạ” Mẹ Phương cảnh giác kéo góc áo của bố Phương rồi nhỏ giọng nói.
Nghe mẹ Phương nói thế thì rốt cuộc bố Phương cũng cảm thấy có chỗ nào đó không ổn lắm: “Lúc chúng ta khỏi nhà thì cửa phòng ngủ đóng mà, nhưng giờ…”
Cửa phòng ngủ nhà họ đang mở toang.
Hai người liếc mắt nhìn nhau rồi vội vàng xông vào phòng ngủ bởi phần lớn số tiền trong nhà đều cất ở đây.
Vừa vào phòng ngủ, mặt mẹ Phương đã xị xuống: “Trời ơi, đúng là có trộm thật mà.
Căn phòng vốn chỉnh tề giờ lại trở nên loạn bậy, hầu như chăn gối đều bị vứt xuống sàn, tủ quần áo cũng có dấu vết đã bị mở ra.
“Mau tìm xem thẻ ngân hàng và những vật quan trọng còn ở chỗ cũ hay không đi”
Bố Phương nói xong thì lập tức đi vào trong bắt đầu kiểm tra và kết quả sau đó khiến mặt mày hai người không khỏi trở nên u ám.
Tất cả mọi thứ đã không còn ở chỗ cũ nữa, đống thẻ ngân hàng của họ bị quét đi gần hết, không ít dây chuyền và đồ trang sức của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244050/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.