Ngô Thành Nam nghe được sự lo lắng trong lòng cô ta thì cười nhạo một tiếng: “Cô cứ việc mở cửa hàng đi, tôi sẽ đối phó với bọn họ.”
Trần Bách Nhã đã được toại nguyện mà tiến vào Ngô Đạt, điểm này khiến cho anh ta cảm thấy cực kỳ khó chịu. Mà cũng đúng lúc, anh ta đang không tìm được cơ hội để trút giận. Nếu như bọn họ thật sự dám ra tay với cửa hàng của An Bích Hà, đây coi như là cho anh ta có một cơ hội để ra tay.
An Bích Hà nhận được sự bảo đảm của anh ta, đột nhiên mặt mày trở nên hớn hở. Cô ta dùng ánh mắt ẩn ý đưa tình và vẻ mặt quyến rũ nhìn Ngô Thành Nam.
Ngô Thành Nam thấy cô ta như vậy, khuôn mặt âm trầm của anh ta cũng gợi lên một tia tươi cười. Anh ta lôi kéo cô ta, ném cả người cô ta lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.
Anh ta cởi bỏ cúc áo của mình rồi lộ ra nụ một cười thô lỗ và nhìn về phía An Bích Hà: “Cô đang quyến rũ tôi sao? Vậy thì tôi sẽ lập tức đáp ứng mong muốn của cô. Mặc dù chân của tôi đã bị phế nhưng những chỗ khác lại không bị phế.”
Ngô Thành Nam nói xong thì hung hăng đè lên người cô ta.
Sáng sớm hôm sau.
Bạch Hoài An gian nan mở mắt ra, ngơ ngác nhìn trần nhà trên đỉnh đầu. Mất một lúc lâu, ý thức của cô mới trở về.
Cô giật giật cánh tay, trong nháy mắt hít vào một hơi, cô cảm giác được sự đau đớn truyền đến từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244025/chuong-287.html