Lời này nói thật đúng là không có lương tâm, thậm chí còn có thể nói là ác độc.
Lần này đừng nói là mẹ của cô gái, đến bố của cô gái cũng muốn xông lên đánh người. Ngón tay của ông ấy nắm chặt, ông ấy trừng mắt lên nhìn An Bích Hà, trên mu bàn tay còn lộ đầy gân xanh, tức giận đến mức cả người đều run rẩy.
Sắc mặt của mẹ cô gái đó lại càng tối hơn. Cả người bà ấy chợt mềm nhũn mà tựa vào lòng chồng mình, giống như là sắp ngất xỉu.
“Quá đáng ghét, sao trên thế giới này lại có loại người ác độc như vậy chứ? Sao cô có thể nói ra loại lời này, làm sao có thể…”
Giọng nói của mẹ cô gái lẩm bẩm vang lên. Khi bà ấy nói ra những lời này gần như toàn thân đều kiệt sức, cả người đều run rẩy.
An Bích Hà không thèm để ý mà nâng cằm lên. Cô ta đưa mắt nhìn về phía vợ chồng bọn họ ôm nhau có bộ dạng yếu đuối và tuyệt vọng, toàn thân hai người bọn họ đều tràn ngập sự bi thương mà đột nhiên cảm thấy có một loại cảm giác sảng khoái.
Mấy ngày nay cô ta vẫn luôn bị nhắm vào, từ cô chủ cao cao tại thượng của nhà họ An biến thành kẻ mà bất cứ người bình thường nào cũng có thể sỉ nhục và giẫm đạp lên. Điều này làm cho cô ta cảm thấy mình bị đàn áp và suy sụp.
Khi đối mặt với cặp vợ chồng này, cô ta dường như đã trở lại bộ dáng cao cao tại thượng trước kia, có thể tùy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244024/chuong-286.html