Cả đời này, An Bích Hà rất ít khi bị người ta đánh mà người đánh cô ta nhiều nhất chính là An Vu Khang.
Nhưng từ đầu đến cuối, cô ta vẫn không ngờ được mình vậy mà lại bị Ngô Thành Nam đánh.
Anh ta dùng lực rất mạnh. Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hai bên má của An Bích Hà đã sưng vù lên, khóe miệng của cô ta cũng đang có máu tươi chảy xuống. Chỉ cần hơi cử động một chút thôi là cô ta đã cảm thấy đau đến nỗi phải hít sâu một hơi.
Ngô Thành Nam thu tay lại, ánh mắt của anh ta càng lúc càng lạnh lẽo và khó coi: “Cô có biết cô đang nói cái gì không? Cô vậy mà lại muốn tôi đi cầu xin bà ta sao?”
Sự sốt ruột trong lòng An Bích Hà đã vì một cái tát này mà dịu đi rất nhiều. Lúc này, cô ta mới phát hiện ra vẻ mặt không đúng của Ngô Thành Nam.
Mấy ngày nay, anh ta đã gầy đi rất nhiều. Anh ta vốn có một khuôn mặt tuấn tú và nhã nhặn. Nhưng mà bây giờ, cả người anh ta chỉ toát lên sự tàn ác và một vẻ lo lắng. Vừa liếc mắt nhìn qua một cái là lập tức biết được tính tình của người này không được tốt, điều này làm cho người khác không dám trêu chọc.
“Anh, anh làm sao vậy?”
Ngô Thành Nam nhìn cô ta với ánh mắt u ám. Khi thấy cô ta lộ ra một vẻ mặt ngu xuẩn, trong mắt anh ta lại hiện lên sự chán ghét.
Chỉ vì người phụ nữ ngu ngốc này, cô ta đã tự mình đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244021/chuong-283.html