Để mẹ An đi điều tra lai lịch của người đứng đằng sau, còn An Bích Hà thì một mình đến nhà máy mà mình hợp tác.
Cô ta muốn dùng chuyện này để moi một ít tiền từ phía nhà máy, việc lần này khiến cô ta tổn thất nhiều như vậy, nhà máy không thể không có chút trách nhiệm nào đi. Quần áo là do họ làm ra, bây giờ chất lượng xảy ra vấn đề, tất nhiên bọn họ phải chịu trách nhiệm.
An Bích Hà nghĩ rất hay, nhưng kết quả là vừa mới đi tới đó lí luận vài câu đã bị đuổi ra ngoài.
Người phụ trách trước kia luôn vui vẻ hòa nhã bây giờ đang nhìn cô ta một cách mỉa mai, như thể nhìn vào một vũng bùn lầy dơ bẩn.
“Cô An, chất liệu là do cô tự mình chọn. Trước đó tôi đã nhắc nhở cô nhiều lần rồi, chính là cô nhất quyết làm theo ý mình, nhất định yêu cầu chúng tôi làm như thế. Bên cạnh đó, kinh phí của cô hạn hẹp, chỉ có một chút tiền đó cô còn hy vọng chúng tôi có thể tạo ra quần áo chất lượng tốt được sao?”
An Bích Hà bị kích thích, không phục mà gân cổ lên cãi: “Nhưng chất lượng hàng hóa của anh cũng quá tệ rồi đi. Nếu không phải bên anh xảy ra vấn đề, sao cửa hàng của tôi có thể xảy ra chuyện như thế này? Danh tiếng của chúng tôi đã bị các người hủy hoại rồi. Cửa hàng cũng bị người ta kéo đến đập phá. Các người bắt buộc phải chịu trách nhiệm và bồi thường thiệt hại cho tôi.”
Người phụ trách nghe mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244020/chuong-282.html