Sau khi Hoắc Tùng Quân nói ra câu này.
Nụ cười trên mặt ông cụ chợt tắt, bố Hoắc cũng ngồi không yên, bỗng nhiên đứng dậy khỏi ghế.
Cái gì?
Hoắc Tùng Quân nhìn dáng vẻ kinh ngạc của ông ấy, sắc mặt không thay đổi: Tạm thời trì hoãn đính hôn, đợi con bàn bạc lại với Hoài An, rồi bắt đầu chuẩn bị lại.
Bố Hoắc nhíu mày: Hoắc Tùng Quân, ông nội cũng đã nghĩ xong danh sách khách mời rồi, các loại chuẩn bị khác cũng gần xong rồi, chỉ đợi đến lúc đính hôn…
Ông ấy nói đến đây thì dừng lại một chút, nghi hoặc nhìn Hoắc Tùng Quân: Có phải là con có ý đồ gì xấu, nên mới không muốn đính hôn đúng không? Bố nói cho con biết, Hoắc Tùng Quân, con gái nhà người ta ở bên con lâu như vậy, lại còn dẫn người ta về nhà rồi, mẹ con cũng đã đồng ý cho hai đứa kết hôn, bây giờ con nuốt lời không tốt lắm đâu! Là đàn ông phải biết gánh vác, phải biết cái gì gọi là trách nhiệm…
Bố, bố nghĩ nhiều rồi. Hoắc Tùng Quân lãnh đạm ngắt lời ông ấy.
Nếu như anh không nói gì, chắc là bố anh sẽ tưởng tượng đến chuyện ghê gớm hơn.
Bố Hoắc bị ngắt lời, hơi sửng sốt, chẳng lẽ là Bạch Hoài An không muốn? KHông đúng, vừa nãy mới thấy cô và Hoắc Tùng Quân vẫn còn rất tốt, tình cảm nồng nàn, không giống như thay lòng đổi dạ.
Là vì cậu hai nhà họ Lâm đúng không? Ông nội Hoắc đột nhiên mở miệng, đánh gãy suy đoán của ông ấy.
Hoắc Tùng Quan nở nụ cười với ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244011/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.