Bạch Hoài An nghe Hoắc Tùng Quân khen ngợi, càng ngượng ngùng, đỏ mặt đẩy đẩy cái hộp, nhỏ giọng nói.
Anh giúp em cầm về nhà đưa cho bác gái đi.
Hoắc Tùng Quân nghe vậy, lắc đầu cười: Quà em tặng, đương nhiên phải tự mình mang đến thì mới có thành ý, chẳng lẽ em không muốn nhìn thấy dáng vẻ của mẹ anh khi mặc bộ quần áo này? Không muốn biết mẹ anh đánh giá thế nào về bộ quần áo này thế nào?
Anh vừa nói như vậy, Bạch Hoài An thật đúng là muốn biết.
Mặc dù lần trước chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, cô liền có thể nhìn ra xấp xỉ số đo kích thước dáng người của mẹ Hoắc, cũng có được số đo rõ ràng mà Hoắc Tùng Quân mang đến, nhưng rốt cuộc là có vừa người không, có chỗ nào cần sửa lại, nếu cô biết rõ hơn, sẽ sửa lại thích hợp để mẹ Hoắc mặc.
Đúng lúc, công việc anh đã xử lý xong ổn thỏa, bây giờ có thời gian, em có muốn cùng về nhà họ Hoắc với anh một chuyến không?
Mặc dù đây là câu hỏi, nhưng ngữ điệu rất chắc chắn.
Bạch Hoài An khẽ liếc mắt nhìn anh, đổ mặt nói: Biết rõ rồi còn cố hỏi.
Hoắc Tùng Quân vừa kéo tay của cô, vừa đẩy cửa ra, trông thấy mấy cái bóng người, chạy cực nhanh, y như đám thỏ, rất nhanh đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Triệu Khôi Vĩ, cậu đứng đó lại cho tôi!
Sắc mặt Hoắc Tùng Quân tối sầm, liếc mắt liền thấy Triệu Khôi Vĩ đứng ở phía sau.
Tên nhóc này không có kinh nghiệm chạy trốn, chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244010/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.