Mẹ An vừa nghe lời này, lập tức nghiêm mặt: “Bích Hà, còn nhớ trước đây mẹ đã nói gì với con không? Giao hết toàn bộ mọi thứ cho bố con đi, bây giờ ông ta đã không còn đường chối cãi, nhưng con thì khác, ba năm đó con vẫn luôn hôn mê, con không hề biết gì cả, những quyết định đó đều là của bố con, rõ rồi chứ?”
Hốc mắt An Bích Hà đỏ hết lên, cô ta vẫn luôn không sợ trời không sợ đất, kiêu căng ngang ngược, cuối cùng bây giờ đã biết sợ hãi là gì.
Đặc biệt là nhìn thấy ngày trước An Vu Khang rạng rỡ vô hạn, nay lại bị cảnh sát theo sát, mất mặt chật vật trước hàng trăm đôi mắt của công chúng, cô ta càng hoảng sợ hơn.
Tùy tiện trả lời mẹ, rốt cuộc trong lòng cũng có người đáng tin cậy.
Tất cả mọi thứ đều không liên quan đến mình, toàn bộ đều là bố làm, ba năm đó cô ta vẫn luôn hôn mê, không biết gì cả. Nhiều lắm chỉ là say rượu lái xe mà thôi, cái chết của Bạch Nhật Quang không liên quan nhiều đến cô ta.
Khi xảy ra tai nạn xe cộ, Bạch Nhật Quang vẫn còn sống.
An Bích Hà không ngừng âm thầm an ủi bản thân mình, cầm điện thoại, tiến vào tòa nhà cao tầng của công ty.
Vừa đi lên đã thấy trong văn phòng chỉ còn sót lại vài nhân viên đang bàn tán xôn xao, thấy An Bích Hà đến thì đều ngậm miệng lại.
An Bích Hà không dám tới gần văn phòng của An Vu Khang, chỉ nhìn thấy hai cảnh sát đứng ở cửa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244000/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.