Tối hôm qua Bạch Hoài An trở về rất trễ, ăn cơm rồi tắm rửa xong, chưa đến vài phút đã nằm trong lòng Hoắc Tùng Quân ngủ thiếp đi.
Ngủ chưa được bốn tiếng, đúng sáu giờ sáng hôm sau cô đã tỉnh táo phấn chấn tinh thần, trong mắt không có chút ngái ngủ mà còn có vẻ hăng hái.
“Hôm nay bố em có thể rửa sạch oan ức rồi”
Sau khi thức dậy, câu đầu tiên mà Bạch Hoài An nói với Hoắc Tùng Quân chính là câu này.
Trong mắt Hoắc Tùng Quân đầy vẻ tươi cười nhìn cô, giúp cô vuốt vuốt mái tóc dài có chút lộn xộn: “Chắc chắn hôm nay An thị sẽ phá sản, bọn họ đã không còn lối thoát”
Anh nói xong, đột nhiên nhớ tới một chuyện nên lại mở miệng nói với Bạch Hoài An: “Hôm qua, An Bích Hà đã thay đổi pháp nhân của “Khinh, tách Khinh Hà ra khỏi An thị, có lẽ sẽ có chút rắc rối, tạm thời không có cách chèn ép triệt để.”
Hoắc Kỳ không có sản nghiệp liên quan tới phương diện này.
Bạch Hoài An nghe vậy, cười khẽ một chút: “Yên tâm đi, bên phía “Khinh Hà” không thể kiên trì lâu dài được đâu, An Bích Hà sẽ nhanh chóng nhận lấy quả báo thôi”.
Chỉ dựa vào chất lượng chiếc váy mà lần trước cô nhìn thấy trong phòng làm việc của Trần Thanh Minh, có thể nói là nó còn không bằng cả miếng giẻ lau, thoạt nhìn thì không sao cả nhưng chắc chắn sau này sẽ liên tục gặp phải phiền phức.
Nghe nói buổi họp báo lần trước còn có mấy quý cô tranh nhau đấu giá vài món
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243999/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.