Lời của ông nội Hoắc có chút khó nghe, nhưng mà là thô nhưng thật, ông cụ Ngô nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.
Nhưng đúng là như vậy, nếu có người muốn giết Ngô Thành Nam, cháu trai duy nhất của ông cụ, e rằng ông cụ sẽ điên tiết, trực tiếp ra tay xử lý người đó.
Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên căng thẳng.
Hai ông cụ nhìn nhau, ai cũng không chịu thua. Hoắc Tùng Quân đột nhiên cười nhẹ một tiếng, khiến cho hai ông cụ đều nhìn anh.
Anh cười nhạt, nhưng trong mắt tất cả đều lạnh lẽo: “Chúng ta cũng không phải là người không biết lý lẽ, Ngô Thành Nam đã bị thương thành như vậy. Nếu như chúng ta lại ép chết không bỏ, như vậy lại quá tuyệt tình rồi, vẫn là để anh ta ở lại thành phố An Lạc đi.”
“Tùng Quân!” Ông nội Hoắc liếc mắt nhìn anh một cái, không vừa ý.
Mặt mũi của ông cụ Ngô tràn đầy vui mừng, nhưng bởi vì gương mặt căng cứng đã lâu, cười lên nhìn rất là quái dị, cứng đờ.
“Vẫn là Tùng Quân hiểu chuyện, cháu tốt hơn ông của cháu rất nhiều, đúng là tuổi trẻ tài cao.”
Hoắc Tùng Quân cười nhìn ông cụ, nhưng đáy mắt lại không có ý cười: “Ông Ngô, cháu còn chưa nói xong đầu!”
Nụ cười của ông cụ Ngô dừng một chút, trong lòng có linh cảm không tốt.
“Vậy thì cháu tiếp tục nói đi”
Hoắc Tùng Quân giật giật ngón tay, tiếp tục dùng giọng điệu nhẹ nhàng, không nhanh không chậm nói: “Bản thân ông trước đây đã chính miệng đồng ý với điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243981/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.