Hoắc Tùng Quân nghe cô nói, trong mắt lộ ra tia sáng khen ngợi: “Đúng là người của anh, Hoài An thật là thông minh.”
Anh khen một trận làm Bạch Hoài An có chút xấu hổ, sau đó nói tiếp: “Anh để Triệu Khôi Vĩ chú ý chặt chẽ động tĩnh bên nhà họ Ngô, Nghe nói sáng nay lúc rời đi, anh ấy phát sinh mâu thuẫn với Trần Bách Nhã”
Thấy Bạch Hoài An hoang mang, Hoắc Tùng Quân lên tiếng giải thích: “Trần Bách Nhã là cháu ngoại mà ông cụ thương yêu nhất, năm đấy lúc Ngô Thành Nam chưa trở về nhà họ Ngô, ông cụ đã rất coi trọng Trần Bách Nhã, thậm chí còn định coi anh ta như như người thừa kế của nhà họ Ngô.”
Bạch Hoài An kinh ngạc: “Vậy Ngô Thành Nam đột nhiên trở lại, đoạt vị trí của Trần Bách Nhã, thì anh ta chẳng phải sẽ hận chết Ngô Thành Nam”
“Em nói đúng” Hoắc Tùng Quân gật đầu:
“Trần Bách Nhã và Ngô Thành Nam không hợp nhau, nếu Ngô Thành Nam rời thành phố An Lạc hai năm, e rằng Trần Bách Nhã sẽ là người có lợi nhất. Trần Bách Nhã không giữ được bình tĩnh, đã sớm khoe khoang trước mặt Ngô Thành Nam, kích thích anh ta. Chỉ sợ lúc đó Ngô Thành Nam cảm giác được nguy cơ, nửa đường lại hối hận, không muốn rời khỏi thành phố An Lạc, vậy cũng chỉ có thể là bí quá hóa liều”
Bạch Hoài An chậc lưỡi một tiếng: “Anh ta cũng quá độc ác với bản thân rồi, nếu có thể cứu được, chỉ sợ cũng bị thương không nhẹ, nếu như quả thật xảy ra chuyện gì ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243979/chuong-241.html