Ánh mắt của Ngô Thành Nam trở nên lạnh lùng, ngẩng đầu nhìn sang thì đã thấy vẻ mặt châm chọc của Trần Bách Nhã, vẻ mặt của anh ta vô cùng lạnh lẽo.
“Trần Bách Nhã, tôi chỉ rời đi thành phố An Lạc hai năm, cũng không phải vĩnh viễn không trở lại, anh hả hê cái gì chứ!
Khi nói, nụ cười trên khóe miệng của anh ta rất âm u: “Anh cho rằng trong hai năm này, ông cụ gọi mấy người về công ty là có thể thay thế được địa vị của tôi hay sao? Quá ngây thơ rồi. Chẳng qua là khi tôi không ở công ty, ông cụ lại không có tinh thần và sức lực để lo liệu nên mới để cho các người đóng góp một phần mà thôi.”
Trần Bách Nhã nghe xong lời này sắc mặt cứng lên một chút, anh ta làm sao không biết suy nghĩ của ông cụ.
Tuy rằng anh ta là đứa cháu ngoại mà ông cụ thích nhất, nhưng làm sao có thể sánh bằng sự yêu thích của ông cụ dành cho đứa cháu ruột thịt thật sự như Ngô Thành Nam.
Ngô Thành Nam hay vênh váo kiêu ngạo ở trước mặt bọn họ, nhưng ở trước mặt ông cụ lại giả bộ thông minh lém lỉnh, bọn họ đã sớm nhìn không thuận mắt anh ta.
Nếu như có thể nhìn thấy tên chướng mắt này rời khỏi thành phố An Lạc thì trong lòng anh ta vô cùng thoải mái, nhưng vừa nghĩ tới việc anh ta sẽ trở về sau hai năm thì trong lòng của Trần Bách Nhã lại vô cùng khó chịu.
Đôi mắt của anh ta lạnh xuống, nhìn chằm chằm Ngô Thành Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243978/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.