Hoắc Tùng Quân ôm lấy bả vai Bạch Hoài An, cúi đầu nhìn cô, thấy vẻ mặt buồn bã của cô, hỏi: “Sao đột nhiên em lại tiêu cực vậy?”
Hàng mi thanh tú của Bạch Hoài An cau lại, ngẩng đầu nhìn anh: “Nếu như hôm nay không phải em bảo anh đưa em tới viện dưỡng lão thì xem chừng chúng ta cũng không gặp phải chuyện này, đều là lỗi của em”.
“Em lại tự trách bản thân rồi” Hoắc Tùng Quân thở dài, thực sự muốn hung hăng bóp khuôn mặt của cô: “Nếu như anh không dự đoán sai, những người này chắc là do Ngô Thành Nam phải tới. Gần đây anh với anh ta va chạm nhau rất nhiều, sợ rằng anh ta đã không kiềm chế được cơn tức giận của mình nên mới chó đường cùng quay lại cắn người”
“Hả?” Bạch Hoài An thấy hơi kinh ngạc: “Em còn tưởng rằng chuyện này là do An Bích Hà gây ra. Cô ta biết được em chỉnh đốn mấy người nhà họ Bạch, cô ta biết thông tin ấy cho nên mới đột nhiên ra tay, phòng ngừa em tiếp tới sẽ đối phó cô ta”.
Hoắc Tùng Quân mỉm cười: “Có lẽ chuyện này em cũng chỉ là một ngòi chậm thôi. Chủ mưu chắc chắn là Ngô Thành Nam. An Bích Hà chắc chắn không dám ra tay với anh, cho nên nói, kể cả không có ngày hôm nay, thì cũng sẽ có ngày mai ngày mốt, Ngô Thành Nam luôn có thể ra tay với anh bất cứ lúc nào. Em không cần quá tự trách bản thân như vậy.”
Nghe lời của anh, trong lòng Bạch Hoài An cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, không còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243947/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.