An Bích Hà cũng không hề ngăn cản, lửa đã đốt lâu như vậy rồi, dù như nào đi nữa thì những người sống cũng đã sớm bị chết cháy. Huống chi cô ta cũng muốn tận mắt nhìn thấy thi thể của Hoắc Tùng Quân và Bạch Hoài An, như vậy cô ta mới yên tâm được.
Lửa dần dần tắt, chiếc xe cũng dần hiện ra.
Bởi vì lửa đã cháy rất lâu nên chiếc xe chỉ còn lại những động cơ nguyên bản, đồ vật bên trong dường như đã bị cháy sạch.
Ngô Thành Nam cùng với An Bích Hà không chờ đợi được thêm, chạy tới đó nhìn, trực tiếp đi tới chỗ điều khiển kế bên ghế lái. Kết quả lại không hề nhìn thấy thi thể nào ở đó.
Sắc mặt Ngô Thành Nam lập tức trầm lạnh xuống.
Chỉ có An Bích Hà vẫn còn ôm lấy hy vọng: “Hay là đã cháy sạch đến mức không cả còn mảnh xương nào không?”
“Làm sao có thể chứ?” Ngô Thành Nam không nhịn được quay ra nhìn cô ta, chau mày, giọng vô cùng bực tức: “Kể cả thời gian cháy lâu tới đâu cũng không có khả năng là không để lại dấu vết gì được. Có thể bọn họ đã trốn được”.
An Bích Hà nghe được lời này, chân mày căng thẳng, vội vàng sai người đi tìm xung quanh, sau đó an ủi Ngô Thành Nam: “Thành Nam, bọn họ từ nơi cao như vậy nhảy xuống, nhất định đã bị thương không nhẹ. Kể cả có chạy thì cũng không được xa đâu. Chúng ta cứ ở đây tìm qua xem có thể tìm được bọn họ không. Đợi sau khi tìm được bọn họ rồi.”
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243946/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.