Lúc bà cụ nói lời này, đôi mắt tam giác già nua trợn thật lớn, nhìn qua có vẻ cực kỳ sợ hãi, giống như lần đầu nghe được chuyện này vậy.
Bạch Hoài An nhíu mày nhìn bà cụ một cái.
Chẳng lẽ chuyện của của bố, bà cụ không tham gia vào sao? Bà cụ không biết chuyện bác sạch và Bạch Quang giở trò lên xe của bố sao?
“Không phải mà mẹ, sao mẹ có thể nghe lời Bạch Hoài An rồi nghi ngờ con chứ?” Bác Bạch vội vàng giải thích, ánh mắt oán hận nhìn Bạch Hoài An. bây giờ ông ta đã hiểu rõ, trước đây Bạch Hoài An nói muốn tha thứ cho ông ta thực ra chỉ là nói dối.
Có lẽ cô bảo Hoắc Tùng Quân sắp xếp công việc cho mình ở Hoắc Kỳ cũng có mục đích khác, đoán không chừng có lẽ là để hạ nhục ông ta.
Bác Bạch hận cô đến nghiến răng, nghiến lợi. Bạch Hoài An nghe ông ta lại phỉ báng mình, khẽ cười một cái, không nói hai lời, phát luôn bản ghi âm cho bà cụ nghe.
Sau khi phát xong, cô nhìn chằm chằm bà cụ, cười lạnh một tiếng: “Các người nợ tối hai mạng người. Các người không thoát khỏi liên quan đến chuyện bố mẹ tôi chết, việc này tôi sẽ không để yên đầu”
Bà cụ không nghe thấy lời cô nói nữa, ngơ ngác nhìn bác Bạch, ngón tay run rẩy, ánh mắt đỏ bừng: “Mày, mày hại chết em trai mày sao? Mày là đồ súc sinh, sao mày có thể làm ra chuyện này?”
Bà cụ ghét đứa con trai nhỏ này, hận sự ra đời của nó làm bà cụ mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243934/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.