Mang ghế vào nhà, sắc mặt của Bạch Hoài An hoàn toàn lạnh lùng. Hành động trở mặt của nhà họ Bạch thật sự khiến cô kinh tởm, hiện tại nơi ở của cô đã bị bại lộ, cô phải tìm nhà mới, tốt nhất đừng ở chỗ này, nếu không ai biết được đám người của nhà họ Bạch còn có thủ đoạn gì nữa. Bọn họ đã chán ghét cô, lại không hề biết điểm dừng, nếu không may bọn họ tìm người đổ máu chó đen lên cửa nhà cô, tìm xã hội đen đến quấy rối cô, thì lại khó rồi.
Nghĩ đến đây, Bạch Hoài An trực tiếp gọi cho Sở Minh Nguyệt. Đầu dây bên kia có chút ồn ào, giọng nói của Sở Minh Nguyệt tuy không rõ nhưng vẫn có thể cảm nhận được niềm vui trong giọng nói của cô ấy.
"Hoài An, sao đột nhiên gọi điện thoại cho tớ? Có phải là tớ không có ở nhà? Cậu nhớ tớ phải không."
Bạch Hoài An nghe thấy giọng nói của cô ấy, ánh mắt khẽ động, bất lực: "Minh Nguyệt, cậu tìm một nơi yên tĩnh hơn đi, tới muốn nói chuyện công việc với cậu."
Khi Sở Minh Nguyệt nghe thấy lời của cô, nụ cười thoải mái trên mặt lập tức khép lại, nói với Châu Hữu Thiên vài câu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
"Hoài An, cậu nói đi."
Cảm thấy lỗ tại mình cuối cùng cũng yên lặng, Bạch Hoài An vừa kể chuyện của bà cụ vừa đi tới cửa: "Minh Nguyệt, tớ lo lắng bọn họ sẽ dùng thủ đoạn nào đó để trả thù tớ. Tớ tính chuyện dọn nhà, bên cậu tính thế nào?"
Sở Minh Nguyệt nghe vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243921/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.