Bà cụ không hiểu chuyện gì, vẫn ngồi trên ghế, lập tức vội vàng đứng lên muốn kéo tay của Bạch Hoài An: "Con, con muốn làm gì?"
Ngón tay Bạch Hoài An cầm chốt cửa, cười lạnh, nhìn bà cụ nói: "Làm cái gì? Đương nhiên là đi vào nôn ra, lời của bà nói làm tôi buồn nôn. Tôi vẫn luôn nghi ngờ, bà vô liêm sỉ như vậy, tại sao có thể sinh ra bố tôi ưu tú, lương thiện như vậy?"
Bà cụ nghĩ một chút mới biết là Bạch Hoài An đang mắng bà. Sắc mặt hiền lành của bà cụ ngay lập tức không thấy đâu nữa, cay nghiệt âm trầm nhìn chằm chằm Bạch Hoài An: "Con tiện nhân này, đừng không biết tốt xấu, mày không phải muốn căn nhà sao? Đó chính là của bố mày làm việc nhiều năm tích góp mua được, bên trong tất cả đều là hồi ức của một nhà ba người nhà mày, mày chẳng lẽ không muốn sao?"
Sắc mặt của Bạch Hoài An thay đổi một chút.
Trong lòng bà cụ cười lạnh, bà cụ đã nắm chắc điểm yếu này của Bạch Hoài An, dù con bé này miệng lưỡi bén nhọn, hai vợ chồng Bạch Quang Nhật vẫn là nơi mềm mại nhất trong lòng của cô. Bà ta không tin Bạch Hoài An có thể nhìn không đòi lại căn nhà.
Bạch Hoài An nhìn chằm chằm bà cụ, trong mắt hận đến đỏ lên, thật lâu sau đột nhiên buông lỏng sắc mặt, chậm rãi cười: "Bà cụ, bà đang uy hiếp tôi sao? Rất đáng tiếc, tôi ghét nhất là uy hiếp"
Cô buông chốt cửa ra, quay người tựa lên ván cửa, nhìn bà cụ:
"Tôi đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243920/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.