🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Hoắc Tùng Quân còn cho rằng cô ta muốn nói cái gì, không ngờ vậy mà lại nói câu này, anh cười lạnh một tiếng: “Tôi bị lừa rồi, bị ai lừa, cô hay là nhân viên kia?”

“Tất nhiên là nhân viên kia rồi”

Vẻ mặt An Bích Hà rất nghiêm túc: “Cái gọi là nhân viên kia có phải đột nhiên từ đầu chui ra đúng không? Tại sao sớm không xuất hiện, muốn không xuất hiện, tại cứ phải xuất hiện vào lúc này chứ? Cô ta có chứng cứ không? Nói là tận mắt nhìn thấy, ai biết có phải là đang ăn nói linh tinh không?

“Cô có chứng cứ sao?”

Hoắc Tùng Quân đột nhiên hỏi ngược lại: “Năm đó cũng chỉ có một mình cô nói, cũng không có chứng cứ”

An Bích Hà khựng lại, mím môi: “Trên eo em có một vết sẹo có được xem là chứng cứ không?”

Lời này vừa nói ra, Hoắc Tùng Quân khựng lại, nhíu chặt mày.

Vết sẹo này quả thật là do bị cháy, năm đó bọn hộ cùng được đưa vào bệnh viện, trên người An Bích Hà có vết thương, đây là chuyện không thể nghi ngờ..

An Bích Hà thấy anh nhíu mày, vẻ mặt thả lỏng, thở dài, u sầu nói: “Anh cũng biết, bởi vì vết sẹo này, em vẫn luôn không dám mặc đồ ngắn. Trước kia em rất thích bơi, nhưng sau lúc đó, em không hề bơi nữa, em vì cứu anh mà biến thành như vậy, sao anh có thể nghi ngờ em được chứ?”

Hoắc Tùng Quân mím môi, không nói gì.

Lúc này, đột nhiên có một nhân viên vội vàng chạy đến: “Không hay rồi, cháy rồi”

Trên mặt nhân viên

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243883/chuong-145.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Cô Vợ Mù, Ly Hôn Anh Không Đồng Ý
Chương 145: Thăm dò
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.