Lúc mới đầu mẹ Hoắc vẫn chưa phản ứng lại ông cụ đang nói cái gì, đợi sau khi phản ứng lại, vô thức hô lên: “Cái gì, bố đi thăm Bạch Hoài An sao?”
“Hô to lên như vậy làm gì, chó cũng bị con gọi tỉnh rồi” Ông cụ bịt tai, nhìn mẹ Hoắc.
Vẻ mặt mẹ Hoắc ngượng ngùng: “Bố, bố đi thăm cô ta làm cái gì chứ? Bạch Hoài An và Tùng Quân nhà chúng ta vẫn chưa đầu vào đâu cả. Cô ta không có gia giáo gì cả, nếu như đụng trúng bố thì phải làm sao?”
“Làm sao, bây giờ ông già tôi đây muốn đi đâu, cũng phải báo cáo với cô sao?” Mặt ông cụ Hoắc tràn đầy uy nghiêm, vẻ mặt có chút không vui.
Lúc chiều nhìn thấy Hoài An dịu dàng hiểu lễ nghĩa như vậy, bây giờ lại thấy Vu Hà Lan coi thường Hoài An, giọng điệu ghét bỏ, cũng đã thể nghiệm được tâm trạng của Hoắc Tùng Quân.
Chẳng trách mấy năm nay Tùng Quân càng ngày càng lạnh nhạt với mẹ mình, khi người này chua ngoa lên, thật sự khiến người khác không thể chịu nổi.
Con người mẹ Hoắc là loại hình mềm nắn rắn buông, thấy ông cụ tức giận, lập tức không dám nói nữa, nhưng trong lòng lại chửi mắng Bạch Hoài An cả nghìn lần.
Khi Hoắc Tùng Quân lái xe trở về, gương mặt đẹp trai của anh tràn đầy âm u, lông mày nhíu chặt, con người màu nhàn sắc bén.
Anh trực tiếp đến một quán cà phê thuộc nhà họ Hoắc, nói mấy câu với người quản lý cửa hàng, không lâu sau đó, người trong cửa hàng đều trống không.
Hoắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243882/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.