Buổi chiều, ở công ty của Hoắc Tùng Quân có chuyện nên rời đi trước.
Bạch Hoài An lái xe đến nghĩa trang, xe là do Trần Thanh Minh cho cô mượn, Cách Lệ Tâm vì để thiết kế trang phục nên tạm ở lại thành phố An Lạc. Cô phải chạy đi chạy lại giữa công ty và chỗ của Cách Lệ Tâm.
Khi Trần Thanh Minh biết cô có bằng lái xe nhưng lại không có xe, thì đưa xe của công ty cho cô mượn dùng, tiện cho công việc.
Mấy năm trước tai nạn xe của bố cô đã khiến cô có ám ảnh về việc lái xe, không dễ gì mới có thể vượt qua rào cản.
Đến mộ của bố mẹ, Bạch Hoài An đặt hoa mình mang đến lên mộ, nhìn bức ảnh bên trên, vẻ mặt dịu dàng.
“Bố, mẹ, con đến thăm bố mẹ đây, là con bất hiếu, mấy ngày nay vẫn luôn bận công việc, không qua thăm hai người được, có phải hai người rất cô đơn không?”
“Mấy ngày nay con sống rất tốt, trong cuộc thi thiết kế đánh bại được nhà thiết kế của An Bích Hà, giành được chức quán quân. An Bích Hà nhận phải báo ứng, nghe nói bây giờ rất thảm, hai người dưới hoàng tuyền có phải rất vui không?”
Mắt Bạch Hoài An khẽ đỏ, khịt mũi, do dự một lúc, tiếp tục nói: “Mẹ, con và Hoắc Tùng Quận làm hòa rồi”
Khi nói ra câu này, giọng nói của cô không lưu loát: “Anh ấy đối với con rất tốt, con không có tiền đồ, lại thích anh ấy, con không buông được anh ấy”
Gió thổi qua tán cây sau mộ, phát ra âm thanh xoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243878/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.