Bạch Hoài An sấy khô tóc đi vào, nhìn thấy Sở Minh Nguyệt đã chui vào trong chăn rồi.
Cô ấy vén chăn lên, vỗ giường nói với Bạch Hoài An: “Lên đi, mặc đồ ngủ ở bên ngoài sẽ lạnh”
Bạch Hoài An cười chạy đến, vui vào trong chăn, ôm cơ thể thơm tho của Sở Minh Nguyệt, thở dài: “Minh Nguyệt thật tốt, nếu như tớ là đàn ông, tớ sẽ lấy cậu”
Sở Minh Nguyệt cười khúc khích một tiếng, nhéo khuôn mặt nhỏ của Bạch Hoài An, do dự một lát, đột nhiên nói: “Hoài An, mấy người bạn của Hoắc Tùng Quân, cậu có thân không?”
Bạch Hoài An nhắm mắt lắc đầu: “Đều không thân, chỉ gặp qua vài lần thôi. Lâm Bách Vĩ là anh trai ruột của Lâm Bách Châu, lúc trước đã gặp ở bữa tiệc”.
“Châu Hữu Thiên kia thì sao?” Sở Minh Nguyệt giả vờ không quan tâm hỏi.
Bạch Hoài An trả lời: “Cậu có nhớ chuyện bác trước tớ ở quán bar bị người của công ty hại, suýt chút nữa bị người ta ức hiếp không?”
Nhớ”
Sở Minh Nguyệt gật đầu: “Chuyện này có liên quan đến Châu Hữu Thiên sao?”
“Lúc đó người dẫn người đến cứu tớ chính là anh ta.”
Bạch Hoài An nói xong, mắt Sở Minh Nguyệt sáng lên, trong lòng khẽ động: “Xem ra người này rất được”
“Nhân phẩm chắc không có vấn đề gì, dù sao cũng là bạn của Hoắc Tùng Quân, chắc không phải là người xấu” Bạch Hoài An nói, đột nhiên mở mắt, híp mắt nhìn Sở Minh Nguyệt.
Sở Minh Nguyệt bị cô nhìn bằng ánh mắt như vậy thì có chút không được tự nhiên: “Sao... sao lại nhìn tớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243877/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.