An Bích Hà ngẩn ra.
Chuyện hạ thuốc, quả thật là do cô ta quá nóng vội, thấy quan hệ của Hoắc Tùng Quân và Bạch Hoài An dịu lại, cô ta mới phải hạ kế sách như vậy, nếu như có cơ hội để làm lại, cô ta tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này.
“Xin lỗi, chuyện đó quả thật là do em sai, em không nên dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy với anh” An Bích Hà cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào xin lỗi Hoắc Tùng Quân.
“Hoắc Tùng Quân, em chỉ là quá thích anh, em theo đuổi anh bao nhiêu năm như vậy, thích anh như vậy, rõ ràng đã sắp gả cho anh rồi, nhưng lại bị anh hủy hôn, anh biết em đau khổ thế nào không?”
Mắt An Bích Hà đỏ hồng, nỗi buồn vô hạn: “Em cũng là không còn đường nào nữa, cho nên mới hạ thuốc anh, đây chỉ là do em nhất thời hồ đồ”
Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân lạnh lùng, đối với nước mắt của An Bích Hà không hề động lòng, chỉ nhàn nhạt nói: “Sau đó sắp xếp người chụp ảnh lại, mượn tay Lâm Bách Châu đánh lừa Hoài An là do cô nhất thời hồ đồ sao?”
An Bích Hà hoảng rồi, ngón tay nắm chặt thành nắm đấm, cô ta nhận ra lời bào chữa của mình không có tác dụng nữa, mọi thứ cô ta làm đều bị Hoắc Tùng Quân nhìn thấy rõ rồi.
Vừa rồi cô ở trước mặt Hoắc Tùng Quân giống như một con hề nhảy múa vậy.
“Em... em chỉ là không muốn để anh và Bạch Hoài An đến với nhau, em sợ anh bị cô ta lừa, cô ta luôn...”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243875/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.