Khi Bạch Hoài An tỉnh dậy, đã gần tan cuộc rồi.
Khi Hoắc Tùng Quân vào phòng đón cô, cô rất xấu hổ nói: “Mọi người đặc biệt đến tham gia tiệc mừng cho em, em còn uống say nữa, quá mất mặt rồi”
“Không sao, đều là người mình cả, không mất một chút nào.” Hoắc Tùng Quân giúp cô chải lại mái tóc rối loạn, mặc áo khoác cho cô, giống như đang đối xử với cục cưng của mình vậy, đặc biệt tỉ mỉ.
Hai người trở về phòng bao, mặt Bạch Hoài An đó ứng, xin lỗi mọi người.
“Không sao, hôm nay bọn anh chơi rất vui” Lâm Bách Châu dịu dàng nhìn cô, thay cô giải vây.
Mấy người Lâm Bách Vĩ lần lượt lấy những chiếc hộp rất tinh xảo từ trong túi ra, đưa cho Bạch Hoài An: “Hoài An, đây là quà tặng cô, chúc cô giành được giải quán quân.”
Sở Minh Nguyệt cũng lấy món quà nhỏ mà mình đi công tác về đưa vào trong tay Bạch Hoài An, tiến lên trước ôm lấy cô: “Khi thi đấu tớ không đi cùng cậu được, thật sự rất xin lỗi”
“Không sao, còn bận công việc mà”
Bạch Hoài An nhìn những người trước mặt đều tràn đầy thiện ý nhìn mình, thật sự động lòng.
Sau khi trở lại thành phố An Lạc, cô cho rằng mình sẽ chiến đấu một mình, không ngờ lại gặt hái được nhiều bạn bè như vậy, cùng cô tiến về phía trước.
Sau buổi hội họp, Hoắc Tùng Quân tiễn hai người về nhà, Châu Hữu Thiên quyến luyến không nỡ nhìn bóng lưng Sở Minh Nguyệt, cánh tay đặt trên vai Lâm Bách Vĩ, giọng nói không khỏi lâng lâng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243874/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.