Lâm Bách Châu nhìn bộ dạng Hoắc Tùng Quân với sắc mặt đen thui, khóe miệng anh ta nhếch nhếch lên, trong lòng xùy cười một tiếng.
Đừng tưởng rằng không thông báo cho anh ta thì anh ta sẽ không cách nào tới đây.
Lâm Bách Vĩ chính là anh trai ruột của anh ta đó, chỉ cần dùng một chút thủ đoạn là có thể biết anh ta muốn đi đâu rồi, hơn nữa còn đi theo tới đây luôn.
Quan hệ của Bạch Hoài An với Lâm Bách Châu là thân thiết nhất trong đám người này, sau khi nhìn thấy anh ta, cô vui mừng bắt chuyện với anh ta: "Lâm Bách Châu, Hoắc Tùng Quân nói hôm nay anh có công việc phải làm, em còn lo rằng anh sẽ không đến nữa đó."
Nụ cười của Lâm Bách Châu cứng ngắc một chút, anh ta quay đầu khó hiểu mà trừng mắt liếc nhìn Hoắc Tùng Quân một cái.
Tên nhóc chó má này căn bản là không có thông báo cho anh ta, thế mà lại lừa gạt Hoài An.
Anh ta nghĩ cứ nói chuyện này cho Bạch Hoài An biết, nhưng nghĩ đây là tiệc mừng của cô, nhìn nụ cười nở rộ trên mặt cô, cuối cùng Lâm Bách Châu vẫn là không nói ra.
Lúc Hoắc Tùng Quân nghe Bạch Hoài An nói chuyện, tim anh vẫn còn hơi nhấc lên một chút, có chút khẩn trương, sợ rằng Lâm Bách Châu sẽ nói ra cái gì đó bất lợi với anh, cũng may là anh ta cũng không nói gì hết, trong lòng anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lâm Bách Vĩ đứng ở một bên, Bạch Hoài An nhìn thấy anh ta còn có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243872/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.