An Bích Hà trực tiếp ngây dại luôn, cô ta không thể tin được vào chuyện mà mình nghe thấy, cô ta gắt gao nắm chặt lấy điện thoại di động, hốc mắt đỏ ửng lên.
Đã xác định được kẻ thủ rồi, không nghĩ tới dựa vào thực lực của nhà họ An, thế mà lại không thể báo thù được, không thể giết chết cái con khốn kia.
"Tức chết con rồi, thật sự là tức chết con rồi. Dựa vào cái gì bọn họ hại con thành cái bộ dạng này mà còn có thể bỏ trốn mất dạng? Không được, mẹ à, con phải báo thù, con phải báo thù, nhất định phải tóm được bọn họ về nữa."
Mẹ An cắt ngang lời nói của cô ta: "Không được, Bích Hà con không thể làm như vậy được. Con đừng có quên là con đã làm chuyện không tốt với Lưu Lệ Viện trước, phá hủy cả khuôn mặt của cô ta. Nếu phải điều tra kỹ càng, thật ra chúng ta không có lý để nói. Đừng để cho đến lúc đó không thể bắt được bọn họ, mà lại còn tự mình trả lại cho mình lúng túng"
Nghe xong lời này, An Bích Hà tức giận đến mức sắc mặt cũng xanh trắng: "Đồ khốn, hai con khốn này, thật sự là đáng chết. Lúc trước con nên trực tiếp giết chết bọn họ mới đúng".
An Bích Hà điên cuồng tức giận mắng chửi, cũng không hề mảy may khống chế âm lượng của mình.
Người bệnh và bác sĩ đi qua đi lại đều mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn bộ dáng dữ tợn của cô ta.
"Nhìn cái gì mà nhìn, đều cút hết đi cho tôi, cẩn thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243871/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.