Sau khi ngạc nhiên qua đi, khuôn mặt của bố Hoắc và ông nội Hoắc tràn đầy vui mừng.
Hai người bọn họ không hề có bất kì thành kiến nào với Bạch Hoài An, cũng không có chấp nhất gì đối với chuyện dòng họ gia thế, chỉ cần bản thân Hoắc Tùng Quân thích là được.
Từ nhỏ Hoắc Tùng Quân đã lạnh nhạt lãnh đạm, không thích người khác tiếp cận mình, cũng chưa từng nhìn thấy anh yêu thích cô gái nào.
Trước kia hai người bọn họ đều lo lắng sợ anh sẽ phải sống độc thân cả đời, cuối cùng cũng nhìn thấy anh thích một cô gái, đương nhiên bọn họ sẽ không ngăn cản.
“Làm tốt lắm”
Khuôn mặt ông nội Hoắc tràn đầy vui mừng: “Điểm này giống ông già này, luôn nhận được sự yêu thích của các cô gái, có sức hấp dẫn. Dáng dấp của Tùng Quân trông rất giống ông khi còn trẻ, chỉ cần nhìn khuôn mặt này thôi thì Hoài An cũng đã không thể nào từ chối Tùng Quân nhà chúng ta rồi”
Bố Hoắc nhìn ông cụ liên tục dát vàng lên mặt mình thì khóe miệng khẽ giật giật.
Ông cụ chú ý tới dáng vẻ của con trai, nhướng mày hỏi: “Sao thế, con có ý kiến gì à?”
“Không, không có” Bố Hoắc vội vàng nói.
Hoắc Tùng Quân nhìn bộ dạng vui vẻ của ông nội, sắc mặt khẽ dịu lại, anh cũng hy vọng người con gái mà anh thích có thể nhận được sự yêu thích và tiếp nhận từ gia đình mình.
Mẹ Hoắc nhìn dáng vẻ vui vẻ của ba người bọn họ, hung hăng nắm chặt nắm tay, bà ấy không cam tâm.
Rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243869/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.