An Bích Hà nghe thấy vậy, trực tiếp nằm rạp xuống đất, sắc mặt tái nhợt.
Xong rồi, hoàn toàn xong rồi, Lưu Lệ Viện hủy hoại cô ta thì không nói, vậy mà còn phát tán tin này ra ngoài.
Như vậy, đừng nói nhà họ Hoắc không cần cô ta nữa, cho dù những gia tộc khác cũng sẽ không cần một người phụ nữ không sinh đẻ được.
Những người cô ta có thể lựa chọn, e rằng chỉ còn lại những người có mưu đồ với nhà họ An, hoàn toàn không phải là người gì tốt.
“Cô thật ác, cô thật là ác” An Bích Hà lẩm bẩm, ngẩng đầu dùng ánh mắt căm hận nhìn Lưu Lệ Viện.
Lưu Lệ Viện cười: “Tôi ác sao? So với cô, tôi cảm thấy tôi không hề độc ác chút nào cả”
Nói xong Lưu Lệ Viên cũng không thèm nhìn dáng vẻ thảm hại của An Bích Hà trên mặt đấy, trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.
An Bích Hà ngẩn ngơ ngồi trên mặt đất, rõ ràng đã là mùa xuân rồi, nhưng cô ta cảm thấy rất lạnh, gió lạnh thấu xương, từng trận từng trận lạnh thấu xương.
Mẹ An cầm đồ vừa đi vào phòng bệnh, nhìn thấy An Bích Hà ngồi trên đấy, vẻ mặt ngẩn ra, vội vàng ném đồ đi chạy vào.
“Bích Hà, con sao vậy? Sao lại ngồi trên đất? Lạnh như thế mà, mau đứng dậy đi.”
Mẹ An nói xong thì nắm cánh tay An Bích Hà kéo cô ta dậy.
Cuối cùng An Bích Hà cũng có phản ứng, nghiêng đầu nhìn mẹ An, đột nhiên hung dữ đẩy me An ra.
Mẹ An không phòng bị, trực tiếp bị An Bích Hà đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243868/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.