An Bích Hà tuy ngoài miệng thì buông lời độc ác, nhưng trong lòng thì vô cùng buồn bực, rõ ràng Bạch Hoài An đã biết chuyện trên mạng, nhưng tại sao cô ta lại không chịu bất cứ ảnh hưởng nào.
Nếu như cảm xúc của cô ta vẫn bình tĩnh như trước, thì chẳng phải bản thân đã tốn công tốn sức quảng cáo cho cô ta rồi sao?
Hơn nữa, nếu có chiến thắng cuộc thi, vậy thì tất cả những gì mà bản thân cô ta làm đã vô hình đẩy mạnh thêm danh tiếng cho Bạch Hoài An.
Nghĩ đến đây, sắc mặt An Bích Hà càng trở nên hung dữ, hằn học nhìn Bạch Hoài An.
Bạch Hoài An cũng cau mày, tại sao đột nhiên An Bích Hà lại tỏ ra thù địch với cô như vậy, dường như cô ta đang muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
"Chúng ta không cần ở đây nói chuyện với kẻ điên, cứ vào trong trước đã, lát nữa sẽ dùng nghệ thuật để nói chuyện."
Bạch Hoài An liếc nhìn đám người An Bích Hà, xoay người đi vào bên trong hội trường, Trần Thanh Minh cũng theo sát phía sau.
Hoắc Tùng Quân đứng yên tại chỗ, lạnh lùng liếc nhìn An Bích Hà, giọng nói trầm thấp mang theo ngữ khí cảnh cáo: “An Bích Hà, những chuyện cô đã làm tôi sẽ thay Bạch Hòan An trả lại cho cô từng chút một, đến lúc đó tôi hy vọng rằng cô có thể gìn giữ cho tốt tâm tính của cô."
Nói xong, anh liền quay người đi, để lại một bóng lưng lạnh lùng, lạnh nhạt.
Sắc mặt An Bích Hà tái nhợt, theo bản năng giật mình một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243862/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.